Những luận điểm trên đã gây ra cuộc tranh luận sôi nổi toàn cầu. Có ý kiến cho rằng số liệu về GDP của Trung Quốc là không chính xác, trong khi ý kiến khác lại khẳng định việc kinh tế Trung Quốc dẫn đầu thế giới chỉ là vấn đề thời gian.
Theo các chuyên gia Trung Quốc, nếu xem xét tốc độ tăng trưởng trong vòng 30 năm trở lại đây cùng với biến động về tỉ giá đồng Nhân dân tệ, người ta sẽ thấy kinh tế Trung Quốc hoàn toàn có thể đạt mức GDP công bố. Nhiều người cho rằng số liệu báo cáo của một số tỉnh và thành phố Trung Quốc là không chính xác. Nhưng trên thực tế, không có chuyện các tỉnh thành phát đạt của Trung Quốc báo cáo cao hơn thực tế mà chỉ có chuyện báo cáo thấp hơn để tránh phải đóng góp nhiều hơn cho chính quyền trung ương.
Ví dụ, một tỉnh duyên hải như Quảng Đông có GDP bằng tổng GDP của hơn chục tỉnh khác cộng lại. Chỉ cần Quảng Đông báo cáo GDP thấp một chút, thì dù các tỉnh khác có báo GDP cao hơn thực tế cũng không ảnh hưởng nhiều đến tính chính xác của GDP Trung Quốc.
Vấn đề ở chỗ là tuy GDP của Trung Quốc khá lớn, nhưng GDP bình quân đầu người lại thấp hơn rất nhiều so với các nước Âu-Mỹ. Hiện GDP bình quân đầu người của Trung Quốc mới đạt 3800 USD/người, xếp ở mức trung bình trong số các quốc gia đang phát triển và chưa bằng 1/10 GDP bình quân của Mỹ và Nhật Bản. Mặt khác, nếu xét về chất lượng tăng trưởng GDP, Trung Quốc không thể sánh với các quốc gia phát triển. Bởi vì, từ năm 2003 đến nay, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc chủ yếu dựa vào xuất khẩu và bất động sản. Tăng trưởng về xuất khẩu kéo kinh tế Trung Quốc đến với thị trường quốc tế, nhờ vậy Trung Quốc được thụ hưởng thành quả từ tăng trưởng kinh tế toàn cầu. Nhưng, thị trường bất động sản quá nóng đã gây nên một số hậu quả như hiện tượng đầu cơ bất động sản, bong bóng bất động sản và giá nhà đất tăng vọt. Đây là mặt trái của tăng trưởng kinh tế ở Trung Quốc, ảnh hưởng xấu đến sự phát triển ổn định của nước này.
Ngoài ra, kinh tế Trung Quốc vẫn bị mất cân đối nghiêm trọng.
Thứ nhất là chênh lệch giữa thành thị và nông thôn. Công cuộc cải cách kinh tế trong 30 qua đã giúp Trung Quốc gặt hái được nhiều thành tựu to lớn, nhưng cũng làm sâu rộng thêm cái hố ngăn cách giữa thành thị và nông thôn.
Thứ hai là mất cân đối về phát triển kinh tế giữa các khu vực. Với xu thế như hiện nay, tốc độ phát triển kinh tế khu vực duyên hải của Trung Quốc đã bắt đầu theo kịp các quốc gia tiên tiến, trong khi nhiều tỉnh thành khác nằm sâu trong nội địa đang tụt hậu đến 20 năm.
Thứ 3 là phân phối thu nhập giữa các khu vực dân cư ở Trung Quốc không đồng đều. Theo đà phát triển kinh tế nhanh chóng, của cải rơi vào túi của thiểu số, gây ra tình trạng mất cân bằng nghiêm trọng trong phân phối thu nhập toàn xã hội.
Xét về thực lực kinh tế, Trung Quốc vẫn chỉ là một quốc gia đang phát triển. Nếu chủ quan tự mãn và không tiếp tục nỗ lực vươn lên hoặc nếu lại xảy ra một cuộc khủng hoảng tài chính hoặc khủng hoảng kinh tế nữa, kinh tế Trung Quốc có thể sẽ bị đẩy lùi tới vài chục năm.


Không có chú thích nào!